Ngày đầu tiên kỳ thi thử lần một.
Chỗ ngồi lần này xếp theo tên, Doãn Triệt khoác cặp vào phòng thi tìm chỗ, không cần xem số báo danh, chỉ cần kiếm bóng dáng em trai cậu là biết vị trí của mình.
"Nghe nói anh nhờ bố kiểm tra một chai đồ uống?" Không biết Doãn Trạch hay tin từ đâu: "Đồ uống có vấn đề à? Ai đưa? Trình Hạo?"
"Không phải cậu ta, có khả năng là anh nhầm, chưa chắc đã có vấn đề."
"Không hẳn, ai biết anh lại làm gì để người ta ghét."
Doãn Triệt tập mãi thành quen, hỏi em mình: "Dạo này em với Bạch Ngữ Vi vẫn êm đẹp chứ hả?"
Doãn Trạch ngớ người: "Tự dưng anh hỏi chuyện này làm gì?"
"Con người bạn ấy rất tốt, em đừng chơi đùa tình cảm của người ta."
"Biết rồi, cần anh nói chắc." Doãn Trạch rời mắt: "Mặc dù tôi thường thay người yêu nhưng chắc chắn sẽ không bắt cá hai tay."
"Sau này em vẫn định thay người khác sao?"
"Xem cách cư xử của cậu ấy thế nào đã, bây giờ đã sắp phiền chết tôi rồi, suốt ngày càm ràm kêu tôi trẻ con, lắm chuyện thật sự, bạn gái cũ của tôi ai cũng ngoan hơn cậu ấy."
Doãn Triệt mỉm cười: "Nhưng thời gian em ở bên bạn ấy dài hơn bất cứ ai."
"... Đấy là tôi lười thay người khác."
Doãn Triệt không vạch trần để em trai đỡ giận, ảnh hưởng lát nữa làm bài.
Ba ngày thi loáng cái trôi qua.
Quả tình độ khó của đề thi lần này như lời thầy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-y-toi-di-ma/2825155/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.