Hạ Trầm Yên nhìn chàng một lúc, sau đó mới cất bước tiến vào điện.
Ánh mắt của Lục Thanh Huyền đáp trên người nàng, chàng nhìn nàng từng bước một đi về phía mình.
Ánh nến chói lọi phản chiếu khuôn mặt nàng khiến nàng trông động lòng người hơn cả ánh nắng ban mai.
Bỗng nhiên Lục Thanh Huyền nhớ lại lúc nhỏ mình có đọc qua một quyển sách.
Trong sách viết rằng: “Đã lâu mới thấy nàng mang hoa liễu tới, thật giống tiên nữ trên cung Trăng.”
Hạ Trầm Yên dừng lại trước mặt chàng, sau đó hành lễ vấn an.
Lục Thanh Huyền lẳng lặng nhìn nàng hành lễ xong mới nói: “Bình thân.”
Hạ Trầm Yên đứng dậy lui về ghế ngồi, một lát sau Thái Hậu cũng tới.
Yến tiệc chính thức bắt đầu, nhưng bầu không khí trong bữa tiệc có hơi quái lạ.
Không có ai lên tiếng cũng không có ai nói chuyện, chỉ có tiếng đàn sáo quanh quẩn trong đại điện, khiến cho khung cảnh càng thêm quỷ dị.
Thái Hậu ở trên cao nhìn xuống hỏi: “Làm sao vậy?”
“Trẫm cảm thấy bọn họ ồn ào.”
Thái Hậu cười, rồi chỉ vào một dĩa vịt nhồi cơm chưa dùng đến, nói với cung nhân: “Đưa nó cho Nhàn Phi.”
Cung nhân đáp vâng, bưng dĩa đồ ăn chuẩn bị lui ra thì nghe Lục Thanh Huyền nói: “Đợi đã.”
“Bệ hạ còn có điều gì muốn dặn dò ạ?”
Lục Thanh Huyền chỉ vào một dĩa sò điệp hấp cũng chưa dùng đến, nói với cung nhân: “Món này cũng đưa cho Nhàn Phi đi.”
Cung nhân lần nữa đáp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-vuong-thien-ai/3090607/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.