Lưu Lăng bảo Tư Mã Luật đưa xe chở phạm nhân về Hình Bộ, ngoài Vương Tiểu Ngưu thì tất cả phạm nhân đều phải xác minh thân phận một lần nữa, nhân tiện cách chức bách phu trưởng dẫn đầu kỵ binh làm binh lính bình thường. Gã bách phu trưởng với vẻ mặt buồn bực,vốn tưởng rằng gặp được chuyện lập công lớn, nhưng ai biết đó hoá ra lại là một hố lửa.
Lưu Lăng dẫn theo đám người Hoa Tam Lang đi về hướng Vương phủ. Nhạc Kỳ Lân bảo nha dịch của Bát Môn tuần sát ti về nha môn,tâm trạng xúc động đi sau lưng Lưu Lăng. Hai năm không gặp, Lưu Lăng muốn gã đến Vương phủ uống rượu ôn chuyện, điều này chắc chắn khiến Nhạc Kỳ Lân vui mừng khôn xiết rồi.
Dân chúng thấy không có gì náo nhiệt thì cũng lập tức giải tán, đây cũng là thói quen thông thường của dân chúng, tuyệt đối sẽ không vì bị ăn roi mà không dấy lên lòng hiếu kỳ. Lần sau có gì náo nhiệt vẫn muốn đi xem, cho dù roi có đánh lên người đau đến mức nào cũng giống như chú gà con, nhớ ăn chứ không nhớ đòn.
Lưu Lăng đi ở phía trước, vừa đi ra không được bao xa thì bỗng nhiên nghe thấy một tiếng thở dài. Lập tức nghe thấy có người nói với giọng bất bình:
– Vốn là một bản án lớn lại trở thành một vở hài kịch. Ai cũng nói Trung Thân Vương anh minh thần võ nhưng chẳng qua cũng chỉ là mãng phu rút dây động rừng mà thôi, thật ra Tư Mã Luật kia mới cao hơn một bậc.
Lưu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-tru/2208927/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.