Suốt cả một ngày, Phương Mộc nằm bẹp trên giường, không ăn không uống, mắt nhìn trừng trừng lên trần nhà, không chú ý đến bất cứ ai. Đỗ Ninh mặc dù cũng khá quen với bộ dạng này của cậu, nhưng cũng thoáng cảm nhận được cậu bạn có gì đó không bình thường.
Buổi tối, Thái Vĩ đến. Khi đẩy cửa bước vào, Đỗ Ninh đang cố khuyên Phương Mộc ăn bữa tối mà mình đã mua về cho cậu bạn. Thái Vĩ nhìn thấy trên bàn còn để bữa trưa đã lạnh ngắt từ lâu.
Thái Vĩ bước vào. Đỗ Ninh gật gật đầu thay lời chào, tiếp đến bất lực hất mặt về phía giường.
Mới có một ngày mà Phương Mộc gầy đi nhanh chóng, cằm nhọn hơn, hai con mắt nhìn chăm chăm vào trần nhà trông thật đáng sợ.
Thái Vĩ ngồi xuống bên cạnh giường, nhìn chăm chú Phương Mộc vài giây, “Tuyệt thực?”
Phương Mộc không có phản ứng gì, con người mắt cũng không hề chuyển động.
Thái Vĩ cười “hi hi”, anh cầm hộp cơm hít lấy hít để.
“Thơm quá, rất thịnh soạn, khà khà, anh bạn của cậu thật chu đáo quá! Còn không mau ngồi dậy ăn cơm?!”
Phương Mộc sụp mắt xuống nhẹ nhàng nói: “Cám ơn”, rồi bèn quay đầu vào phía trong.
Đỗ Ninh bất lực so so vai với Thái Vĩ, Thái Vĩ cười huơ huơ tay tỏ vẻ không hiểu ý.
Ba người yên lặng một lúc, Đỗ Ninh cầm lấy cặp sách và cốc nước hướng về phía Thái Vĩ, ra hiệu bằng tay với Thái Vĩ “tôi ra ngoài”, nhẹ nhàng bước ra ngoài, khép cửa lại.
Trong phòng ký túc xá chỉ còn Phương Mộc và Thái Vĩ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-thi-dam-mau/1823315/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.