Hai người lẳng lặng đi lang thang trong làn gió tuyết một một lúc, Trần Văn Dự chợt nói: “Tuyết bắt đầu rơi nặng hạt lên rồi. Nàng có lạnh không?” Dư Ảnh đưa mắt nhìn quanh một chút, chợt bước lên nắm lấy cánh tay Trần Văn Dự, lắc lắc vài cái: “Dĩ nhiên là lạnh muốn chết ~~~.” Trần Văn Dự hết sức sửng sốt, hiển nhiên trong nội tâm chàng là một kẻ không hiểu phong tình.
Trần Văn Dự nhíu mi nói: “Tại sao không nói sớm? Chúng ta lập tức rời khỏi nơi này.” Dư Ảnh nói: “Em muốn đi với chàng thêm một lúc nữa.” Nàng quả quyết ôm rịt luôn cánh tay Trần Văn Dự, hai cái bóng giờ hòa thành một trong làn mưa tuyết phiêu phiêu.
Trừ mẫu hậu đã qua đời vài năm trước, Trần Văn Dự chưa bao giờ được người khác ôm. Cảm giác lúc này thật khó tả.
Dư Ảnh chợt nói: “Hôm trước em có một giấc mơ rất lạ. Chàng muốn nghe thử không?” Trần Văn Dự đồng ý, Dư Ảnh liền nói tiếp: “Em mơ thấy mình vẫn là Dư Ảnh, nhưng thân phận hết sức đáng thương. Mẫu phi vì khó sinh cùng trúng độc nên qua đời, bản thân em cũng suýt chết, được ông ngoại đưa lên núi bí mật chữa trị. Ông ngoại mất, em về hoàng cung sống thì bị phụ hoàng ghẻ lạnh, sau đó chàng đánh chiếm Long Hà, em trở thành tù nhân.” Nàng chợt bật cười, nụ cười hồn nhiên cùng vui vẻ như ánh nắng mùa xuân: “Sao em có thểmơ thấy mình thê thảm như vậy? Rõ ràng mẫu phi cùng ông ngoại vẫn khỏe mạnh, phụ hoàng hết sức yêu thương em, còn chiến tranh Vân Triều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-ta-di-vao-giac-mo-cua-nang-du-anh-mong/2793269/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.