Đây là lần đầu tiên Thiển Thủy Thanh nhìn thấy Nam Sơn Nhạc, trước kia, thậm chí cả ấn tượng mơ hồ hắn cũng không có.
Thì ra, rốt cục bề ngoài của Nam Sơn Nhạc cũng giống như những lão nhân bình thường mà thôi.
Hắn mỉm cười với Nam Sơn Nhạc, sau đó vái sâu một vái:
- Thiển Thủy Thanh tham kiến Sơn công, Nam Đại công tử, Nam Nhị công tử!
Lúc này, hắn không thèm xưng hô danh hiệu Nam Trấn Đốc mà gọi thẳng là Nhị công tử, sắc mặt Nam Vô Thương hơi tái.
Nam Sơn Nhạc khẽ gật đầu:
- Quả nhiên là hậu sinh khả úy, quả nhiên là nhất biểu nhân tài! Không ngờ Thiển Tướng quân vô cùng ung dung bình tĩnh mà âm thầm bố trí tinh vi như vậy, xem như lão phu đã được mở rộng tầm mắt. Từ nay trở đi, chúng ta là láng giềng với nhau, vậy cũng nên lui tới thường xuyên mới phải!
Thiển Thủy Thanh cười đáp:
- Có thể được làm hàng xóm với Tướng gia, đó là may mắn của tiểu tướng, cũng vì như vậy, tiểu tướng đã phải bỏ ra không ít ngân lượng mua tòa phủ này!
Nam Sơn Nhạc cười nói:
- May mắn là nỗi khổ tâm của ngươi không uổng phí!
- Cũng chỉ là một chút thủ đoạn không lấy gì làm đẹp đẽ mà thôi!
Thiển Thủy Thanh thản nhiên đáp.
- Thủ đoạn đẹp đẽ hay không không có gì khác biệt, chỗ khác nhau chính là thành công hay không mà thôi. Thiển Tướng quân là hào kiệt chốn sa trường, đương nhiên không cần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-quoc-thien-phong/2318022/quyen-5-chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.