- Quả thật là một lũ hồ đồ!
Kinh Phong Triển giận dữ đến nỗi vỗ án đánh rầm, chén đũa trên án bị một chưởng của hắn làm cho bắn tung lên không rồi rơi xuống loảng xoảng trên mặt đất.
Hồng Thiên Khải phía dưới không nói được lời nào.
- Kế hoạch của Nam Trấn Đốc há có thể để cho một tên Doanh Chủ nho nhỏ thay đổi một cách dễ dàng như vậy sao? Truyền lệnh của ta, Thiển Thủy Thanh cho binh sĩ đồ thành là tội lớn, nhưng vì có huân chương Tử Tâm hộ thể, tạm thời không lấy tính mạng của hắn, nhưng hắn phải giao ra binh quyền cho người khác tạm thời chấp chưởng, từ ngày hôm nay Thiển Thủy Thanh không được cầm quân. Ta đã viết một phong thư cho khoái mã mang về thành Cô Tinh, ngày nào có ý chỉ của bệ hạ từ thành Thương Thiên gởi tới, chính là ngày xử lý tên tiểu tử kia!
Hồng Thiên Khải giật mình kinh hãi:
- Tướng quân, không thể được!
Kinh Phong Triển lập tức lớn tiếng cắt lời:
- Câm miệng, việc này ta đã quyết định, không được nhiều lời. Chuyện ở thành Định Châu đều do một mình Thiển Thủy Thanh gây nên, không phải là mong muốn của quân Đế quốc Thiên Phong. Lập tức phát thông cáo ra ngoài kêu gọi dân chúng trở về, tất cả dân chúng trong thành, ai tuân theo hiệu lệnh của quân Đế quốc Thiên Phong chúng ta, chuyện cũ bỏ qua tất cả. Quân Đế quốc Thiên Phong ta vốn yêu dân như con, từ nay về sau trên đường tiến quân, tất sẽ an
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-quoc-thien-phong/2317930/quyen-4-chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.