Điều đầu tiên tôi nhìn thấy là thân hình đường cong quyến rũ trong bộ sườn xám bó sát của Hà Tịnh, và đôi chân dài mảnh mai cân đối của dì ta.
Chỉ là, dáng vẻ phong tình vạn người mê của Hà Tịnh trước đây, giờ phút này hai mắt nhắm chặt, sắc mặt trắng bệch, hốc mắt, lỗ mũi, khóe miệng và lỗ tai đang rỉ ra từng dòng máu đen, tựa như những con sâu uốn éo bò ra, trông thật kinh khủng.
Đây chính là triệu chứng xung đột, dội ngược hồn phách sau khi bị trúng phản phệ.
Rõ ràng, Hà Tịnh đã không còn cứu được.
Nhìn lên thêm một chút, là khuôn mặt nước mắt ràn rụa nước mũi tèm lèm của Lưu Quốc Lương, hắn ôm chặt xác Hà Tịnh vào lòng, phát ra tiếng khóc rống thảm thiết như một con thú hoang, hoàn toàn mất hẳn dáng vẻ văn nhã lịch thiệp ban đầu tôi gặp hắn.
Cố hết sức quay đầu nhìn khắp xung quanh, con rối cũng biến mất tăm tích.
Xem ra, vừa nãy Lưu Quốc Lương cho rằng Hà Tịnh thua chắc rồi, nên mới tiên phát chế nhân* hòng tiêu diệt con rối. Hà Tịnh vì muốn cứu hắn, không thể không lao vào xung đột với con rối, phạm vào điều cấm kỵ của kẻ làm chủ, trúng phải phản phệ của con rối. Sau cùng, con rối cũng theo đó tan thành tro bụi.
(*Đánh đòn phủ đầu)
Vô tình va chạm, lại tuân theo một vòng nhân quả tuần hoàn.
Đây chính là báo ứng.
Thiện ác hữu báo, nhưng vẫn luôn có người không tin.
Ài...
“Đại sư,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-phong-thuy-su/1887128/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.