“Đứng lại, không được quay đầu!”
Tôi nghiến răng hét lên với Trương Soái.
Trương Soái bị tiếng hét đột ngột của tôi làm cho hoảng sợ đứng sững lại, cái cổ cứng ngắc không dám quay đầu, cậu ta nghi ngờ hỏi tôi: “Chuyện gì thế?”
“Nó, nó ở sau lưng cậu...”, Tần Tuyết nhìn chằm chằm cô nhóc nhỏ trên lưng cậu bạn, sắc mặt tái nhợt, run lẩy bẩy nói.
Nghe thế, Trương Soái cũng bị dọa sợ chết điếng.
Thân thể cậu ta cứng đờ, không dám động đậy, nhưng hai chân thì run như cầy sấy.
Tôi vừa bảo Trương Soái bình tĩnh lại vừa cầm thanh kiếm gỗ đào trong tay đâm mạnh về phía cô nhóc mặc đầm đỏ.
“Mi đừng có nhiễu sự!”
Cô nhóc mặc đầm đỏ lắc mình một cái liền biến mất, để lại một câu nói hung hăng: “Nếu không, mi cũng phải chết!”
Âm hiểm khó đoán, mang theo ác ý.
Ba người chúng tôi đều nghe rất rõ ràng rành mạch.
Sắc mặt Tần Tuyết càng ngày càng trắng bệch, mắt cứ nhìn chằm chằm ra cánh cửa.
Hai chân Trương Soái đã mềm nhũn, vội vã chống tay lên cửa mới có thể đứng vững.
Còn tôi thì hoàn toàn bất ngờ: Thứ đồ vật đó đã bị tôi đánh một chập, âm khí hao tổn, đáng lý nên tránh né tôi mới phải, tại sao còn chườn mặt tới khiêu khích?
Hơn nữa, nghe khẩu khí của nó còn có ý muốn đưa Tần Tuyết về nhà?
Quả là lần đầu tiên tôi đụng phải loại chuyện này.
“Mả cha nó, cái thứ đồ chơi đó sao dám leo lên lưng ông?”, đứng ở cửa hồi lâu, Trương Soái mới lấy lại tinh thần,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-phong-thuy-su/150097/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.