Buổi tối hôm ấy cả nhà ba người ăn uống vui vẻ, Dương Thanh Hào cất tiếng hỏi con trai.
- Dạo gần đây học hành ra sao con, có vẻ như dạo này con không tập trung cho chuyện học hành như trước kia nhỉ? Danh xưng mọt sách của con có lẽ cũng cần phải thay đổi rồi.
Vừa nói ông ta vừa cười vui vẻ, còn mẹ hắn thì rất ủng hộ, Chính Hoàng Tuyết Mai cũng không muốn con trai suốt ngày chỉ cắm mặt vào mấy cuốn sách, rồi trở nên trì trệ, thấy con trai thay đổi nhiều như vậy bà ta cũng mừng thầm trong lòng.
- Đúng rồi, thay đổi được là tốt, chứ như trước kia cứ cắm mắt vào mấy cuốn sách mù cả mắt, giờ con vừa học nhưng cũng có thời gian để chơi như vậy là quá tốt.
Đúng lúc này có tiếng chuông điện thoại vang lên, bà ta nhìn vào máy một cái rồi đi ra ngoài phòng khách để nghe, sau một lúc bà ta lại đi vào, trên khuôn mặt tỏ ra một nét dị biệt rồi đưa mắt liếc nhìn chồng, mặc dù việc này xảy ra rất nhanh nhưng vẫn không thể qua được đôi mắt của Thanh Sơn. Dương Thanh Hào cất giọng hỏi?
- Ai gọi mà bà phải ra ngoài nghe vậy? có chuyện gì mà có vẻ bí mật thế?
- Không có gì, có một người bạn gọi hỏi thăm thôi, không có gì quan trọng cả, ông cứ hay để ý linh tinh thôi.
Mặc dù nói là không có chuyện gì, nhưng qua ánh mắt và lời nói thì Thanh Sơn vẫn lơ mơ đoán
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-kiem-vuong/2586224/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.