Tay Diệp Huyên khẽ run: “Vô cùng xin lỗi”.
Cô gái nhìn hắn: “Hôm nay là ngày cưới giữa ta và hắn”.
Diệp Huyên cúi đầu: “Vô cùng xin lỗi”.
Cô gái chậm rãi khép mắt lại: “Đi đi, ta không muốn nhìn thấy ngươi nữa”.
"Ta vô cùng, vô cùng xin lỗi...”
Diệp Huyên khom người thật sâu với nàng rồi rời đi.
Cô gái trong phòng nhìn sợi dây chuyền một hồi, như nhớ lại gì đó mà bật cười: “Quân tri ngã, ngã tri quân... Thanh lang, đi thong thả...”
Bên ngoài, đồng tử Diệp Huyên bỗng co rụt lại, xoay người đẩy cửa vọt vào phòng. Nhưng đôi mắt cô gái kia đã nhắm, sinh cơ rời bỏ cơ thể, chỉ còn sợi dây chuyền trong tay khẽ đong đưa theo ngọn gió.
Hồn thệ vật quy diện hồng trang, si nữ hỉ đường đãi tình lang, chẩm khả uyên ương bất phối đối, thiên địa truy trục thệ thành song.
(Người đi hồn về diện hồng trang
Hỉ đường nàng đợi gả tình lang
Uyên ương sao chẳng thành đôi được
Cùng trời cuối đất, chẳng ly tan)
Diệp Huyên tựa như người mất hồn mà nhìn cô gái lẳng lặng ngồi đó trong bộ hồng trang như lửa, một hồi sau bèn khuỵu xuống trước cửa phòng, đưa tay lên ôm đầu, nghẹn ngào nói.
“Ta xin lỗi…”
Nội tâm hắn giờ đây không có gì ngoài nỗi hối hận vô biên.
Diệp Huyên không quen biết những người Bất Tử Đế quân ấy. Họ có thể là con, là chồng, là cha của người khác, vậy mà đều sẵn sàng bỏ mạng chỉ để bảo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-kiem-than/325449/chuong-5951.html