Ở một nơi khác, Diệp Huyên cõng Tiểu Ách guồng chân chạy như bay, vậy mà vẫn cảm nhận được trận chiến kịch liệt phía sau.
Bỗng nhiên Tiểu Ách nói: “Kết thúc rồi, dừng lại đi”.
Diệp Huyên dừng chân, đặt nàng ta xuống, ngoái nhìn về sau: “Ả chết chưa?”
Tiểu Ách nhìn về chân trời, lắc đầu: “Không, sức mạnh pháp tắc phía sau đã cứu ả”.
Diệp Huyên cau mày: “Mẹ, lại gọi người đến giúp, không biết xấu hổ!”
Tiểu Ách liếc xéo hắn: “Ngươi nói những lời này mà không thấy ngượng à?”
Diệp Huyên: “…”
Diệp Huyên ngồi xếp bằng dưới đất, bắt đầu chữa thương!
Bây giờ, hắn bắt đầu chữa thương bằng tử khí!
Hắn đã đạt đến Phàm Kiếm, ngoại vật gì cũng có thể sử dụng, vì hắn sẽ không lệ thuộc vào những ngoại vật kia nữa!
Tâm cảnh của hắn bây giờ đã hoàn toàn khác với trước kia!
Nhưng tất nhiên chủ yếu là vì hắn không thể không dùng bảo vật!
Nếu không thì thật sự không thể thắng nổi!
Tiểu Ách ở một bên cũng đang chữa thương, lúc này thương tích của nàng ta gần như đã hồi phục.
Tiểu Ách nhìn Diệp Huyên: “Khi nãy sao lại cứu ta?”
Diệp Huyên nghiêm túc nói: “Chúng ta là bạn tốt mà, bạn bè phải giúp đỡ lẫn nhau…”
Tiểu Ách đột nhiên nổi giận: “Im miệng!”
Diệp Huyên: “…”
Tiểu Ách nhìn Diệp Huyên: “Ta cho ngươi biết, với trạng thái của ta bây giờ, dù chúng ta có liên thủ cũng không đánh lại nữ nhân kia! Hơn nữa nữ nhân kia còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-kiem-than/325387/chuong-5889.html