Tiểu Ách cáu: “Ngươi tưởng ta sợ ả?"
Diệp Huyên tròn mắt: “Tiểu Ách cô nương đương nhiên không sợ rồi, nhưng bây giờ cô vẫn còn bị trấn áp mà. Nếu ả ta thừa nước đục thả câu thì cô định làm gì đây?"
Trong tháp Giới Ngục, sắc mặt Tiểu Ách xấu xí đến cùng cực.
Con ả kia tuyệt đối sẽ thừa nước đục thả câu, sau đó nhục nhã nàng ta cho bõ ghét.
Sắc mặt nàng ta càng trở nên xấu xí.
Diệp Huyên vội nói: “Mau mau nghĩ cách đi!"
Tiểu Ách đơ mặt đáp: “Còn cách gì nữa? Làm thịt ả là xong!"
Diệp Huyên trợ mắt: “Hai chúng ta đánh được sao?"
Tiểu Ách lạnh giọng: “Không được cũng phải được”.
Nhưng nghe nàng ta nói thì có vẻ là hai người hợp sức lại cũng đánh không được.
Diệp Huyên nghĩ ngợi một hồi rồi nói: “Hay là cô giúp ta giữ chân ả, để ta đi tìm viện binh?"
Tiểu Ách cười lạnh: “Ta cho ngươi hay, sống thì cùng sống, chết phải cùng chết, tự xem mà làm”.
Diệp Huyên: “...”
Tiểu Tháp bỗng lên tiếng: “Tiểu Ách, ngươi muốn đồng sinh cộng tử với Tiểu chủ sao? Oa, đừng nói là ngươi thích Tiểu chủ nha!"
Tiểu Ách phát cáu quát lên: “Cái tháp rách nát! Câm mồm cho bà!"
Tiểu Tháp bay lên tầng chín cười khúc khích: “Giỏi thì đánh ta nè!"
Diệp Huyên: “...”
Không lâu sau, từng tiếng nổ rền vang đã phát ra từ trong tháp Giới Ngục.
Diệp Huyên đang muốn mở miệng thì Tiểu Ách đã dừng tay, ngẩng đầu lên một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-kiem-than/325373/chuong-5875.html