Diệp Huyên tò mò hỏi: “Là gì?"
Tiểu Ách: “Là lại có thêm một pháp tắc vũ trụ nữa ra tay với ngươi”.
Diệp Huyên: “...”
Tiểu Ách: “Từ bây giờ trở đi, ngươi cố gắng càng kín tiếng càng tốt. Có tai ách quấn quanh, ngươi có làm gì đi nữa đều sẽ mang đến hậu quả xấu”.
Diệp Huyên gật đầu: “Ta sẽ cố gắng”.
Hắn vừa nói xong thì biến sắc kịch liệt, vội vàng lùi bước, sau đó cảm nhận được một luồng sức mạnh khổng lồ chưởng thẳng vào mặt.
Diệp Huyên không dám bỏ sức ra ngăn cản, vì vậy bị thổi bay đi trong một tiếng ầm. Cũng may sức mạnh kia không quá mức nên hắn cũng không đến nỗi nào.
Lồm cồm bò ra từ đống gạch vụn, Diệp Huyên ngẩn ngơ nghĩ: Chẳng lẽ lại có người nhắm vào mình?
Hắn ngẩng đầu nhìn lên, thấy cách đó không xa là một cô gái tầm tuổi đôi mươi trong bộ váy dài hai màu đen đỏ, mái tóc được bện thành từng lọn dài, trông như một ngọn lửa nóng bỏng.
Mà đứng đối diện nàng ta là một ông lão.
Diệp Huyên cau mày. Mẹ nó, mình có quen biết gì hai người này đâu.
Cô gái bỗng cất tiếng: “Gia gia, con tuyệt đối sẽ không gả cho tên nhà giàu họ Lâm ấy!"
Ông lão nhíu mày ra chiều không vui: “Nha đầu, theo ta trở về”.
Phương Tuyết lạnh lùng đốp lại: “Con không theo!"
Ông lão vừa toan mở miệng thì một thanh niên đã xuất hiện bên cạnh cô gái, mỉm cười lên tiếng: “Tuyết muội...”
Phương Tuyết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-kiem-than/325368/chuong-5870.html