Diệp Huyên ngẩng đầu nhìn về dãy núi xa xa, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Giữa núi rừng, Yêu Vương Mang Sơn cứ thế phi nước đại, tốc độ của nó có thể sánh ngang với sấm chớp gió cuốn.
Đúng lúc này, Yêu Vương Mang Sơn liền vào trong một vùng núi khác, vừa mới tiến vào, bốn phía liền có thần thức của yêu thú cường đại quét tới.
Trong mắt Yêu Vương Mang Sơn lóe lên tia hung ác: “Diệp thiếu gia đang rèn luyện, yêu thú nhỏ bé nhanh chóng rút lui!!!”
Giọng vang dội như sấm làm chấn động cả dãy núi!
Diệp Huyên: “…”
Sau tiếng gầm giận dữ của Yêu Vương Mang Sơn, đám yêu thú thực lực yếu ở xung quanh nhất thời nhao nhao lùi hết ra xa.
Đây chính là Yêu Vương Mang Sơn, đám yêu thú bình thường nào dám đối nghịch? Huống chi, bên cạnh Yêu Vương Mang Sơn còn có cả Yêu Vương Cổ Nguyệt.
Hai vị yêu vương hộ giá đó!
Yêu Vương Mang Sơn dẫn theo Diệp Huyên hóa thành một luồng hắc quang biến mất ở phía xa, Yêu Vương Cổ Nguyệt theo sát phía sau.
Trong tháp Giới Ngục, tầng thứ chín, Cánh Cửa Tai Ách ngồi bệt dưới đất, khóe miệng cong lên thành nụ cười châm chọc: “Thế này mà kêu là tới rèn luyện? Có mà giả ngầu thì có!”
…
Giữa sơn mạch, Yêu Vương Mang Sơn và Yêu Vương Cổ Nguyệt cứ thế phi nước đại, những nơi chúng đặt chân tới không một loài thú nào dám bén mảng.
Chừng nửa canh giờ sau, Yêu Vương Mang Sơn đột nhiên ngừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-kiem-than/325334/chuong-5836.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.