Sao đột nhiên thằng nhóc lại này trở nên đáng sợ vậy chứ?!
Cả hai yêu vương đều ngơ ngẩn thẫn thờ.
Lúc này, Diệp Huyên đột nhiên nhìn về phía Yêu Vương Cổ Nguyệt: “Xuất chiêu đi! Ta nhường ngươi ba chiêu!”
Yêu Vương Cổ Nguyệt: “…”
Yêu Vương Mang Sơn ở một bên bỗng trầm giọng nói: “Con người, sao ngươi lại đột nhiên mạnh đến vậy?”
Diệp Huyên cười đáp: “Ngươi đã bao giờ gặp yêu nghiệt chưa? Nếu chưa thì…”
Nói tới đây, hắn tự chỉ vào mình: “Bây giờ được gặp rồi đấy!”
Yêu Vương Cổ Nguyệt: “…”
Yêu Vương Mang Sơn nhìn chằm chằm Diệp Huyên, mặt xám ngoét như màu gan heo.
Diệp Huyên thu kiếm về, hắn đi tới phía trước, lúc đến bên cạnh Yêu Vương Mang Sơn thì bỗng nhiên dừng lại, sau đó thấp giọng thở dài: “Không có đối thủ tịch mịch biết bao. Mang Sơn, ông đã trải qua cảm giác ấy bao giờ chưa?”
Mang Sơn cảm thấy trước ngực như bị nghẹn ứ, có thể phun máu ra luôn được, mạch máu trong người lúc này suýt nữa trào ngược.
Mà giờ phút này, Diệp Huyên đã nghênh ngang rời đi.
Yêu Vương Mang Sơn muốn lao về phía Diệp Huyên, lúc này, ông ta đã không còn quan tâm bất cứ điều gì nữa.
Đánh chết cái tên loài người thích giả ngầu đó đi!
Nhưng ông ta lại bị Yêu Vương Cổ Nguyệt ngăn cản.
Yêu Vương Cổ Nguyệt lắc đầu: “Một kiếm vừa nãy của hắn ra đã nhập phàm, nhục thể của chúng ta không đỡ nổi đâu”.
Yêu Vương Mang Sơn căm tức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-kiem-than/325331/chuong-5833.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.