Diệp Huyên gật đầu: “Dự tính tạm thời là vậy!”
Vãn Quân trầm mặc, rồi bảo: “Có vài người cứ đi đi mãi rồi liền mất hút! Ta là kiểu người đó trong sinh mệnh của ngươi sao?”
Diệp Huyên nhìn Vãn Quân, tỏ ra ngạc nhiên: “Vãn Quân…”
Vãn Quân mỉm cười: “Có hơi sến sẩm nhỉ! Bất kể thế nào, quen biết ngươi là chuyện có ý nghĩa nhất đời này của ta. Nếu ngươi không tới tìm ta thì ta cũng sẽ đi tìm ngươi. Sau này còn gặp lại”.
Dứt lời, nàng liền quay người rồi biến mất ở tít phía xa.
Diệp Huyên nhìn về phía chân trời, im lặng không nói.
Tháp nhỏ đột nhiên cất lời: “Tiểu chủ nhân, hình như Vãn Quân tỷ tỷ thích người đó”.
Diệp Huyên khẽ cười: “Giống cảm kích nhiều hơn mà!”
Tháp nhỏ phản bác: “Không không, với nhiều năm kinh nghiệm của ta, ta dám cá là Vãn Quân tỷ tỷ thích người!”
Diệp Huyên chớp mắt: “Kinh nghiệm nhiều năm? Kinh nghiệm của ngươi phong phú lắm à?”
Tháp nhỏ đáp: “Tất nhiên rồi, chủ nhân năm xưa có thể xứng danh đa tình luôn đó. So với chủ nhân, tiểu chủ nhân quá đơn thuần á, Còn chủ nhân là ‘ngựa giống’ chính hiệu!”
Diệp Huyên: “…”
Tháp nhỏ lại nói: “Tiểu chủ nhân này, chủ nhân thường bảo đa tình cũng được nhưng không thể lạm tình, thế nên nếu người thật lòng yêu thích thì cứ theo đuổi đi nhá! Sợ cái búa ý! Nam tử hán đại trượng phu mà không có mấy người phụ nữ chẳng phải là mất mặt lắm sao? Nếu ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-kiem-than/325328/chuong-5830.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.