Lúc này, Thiên Mẫu kia đột nhiên bước đến bên cạnh Thiên Lâm, nói nhỏ vài câu.
Một lúc sau, đồng tử của Thiên Lâm đột nhiên co rút lại, ông ta ngẩng đầu trừng mắt nhìn Diệp Huyên ở phía xa: “Nàng ta vốn không phải là đại ca ngươi!”
Diệp Huyên nghiêm mặt nói: “Ta chưa từng nói cô ấy là đại ca ta!”
Thiên Lâm nhìn chằm chằm Diệp Huyên: “Ngươi gài ta!”
Diệp Huyên có chút vô tội: “Là ngươi nói muốn cùng ta sống chết có nhau... Ta cũng đâu có ép ngươi! Ngươi còn nói kẻ thù của ta chính là kẻ thù của ngươi... Nói thật, ta rất cảm động, thật đó!”
Thiên Lâm tức muốn xì khói!
Đây mà là lời của một con người có thể thốt ra sao?
Sắc mặt của Thiên Mẫu ở bên cạnh vô cùng u ám, nàng ta không phải không muốn sớm nói cho Thiên Lâm biết, mà chủ yếu là vì nàng ta cũng đã bị hành động của cánh cửa tai ách làm cho đứng hình rồi!
Người con gái này ban đầu đã xúi giục bọn họ giết Diệp Huyên, thế nhưng bây giờ, người con gái này lại đột nhiên giúp hắn!
Đây là hành động gì thế?
Thật ra, đừng nói là Thiên Mẫu, ngay cả Diệp Huyên lúc đầu cũng có chút sững sờ, bởi vì hắn cũng không ngờ rằng cánh cửa tai ách lại đột nhiên đánh Thiên Lâm này!
Hắn nghĩ tới nghĩ lui, chỉ nghĩ đến một khả năng, đó chính là người con gái này không bình thường.
Lúc này, Thiên Lâm kia đột nhiên trừng mắt nhìn Diệp Huyên: “Nếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-kiem-than/325300/chuong-5802.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.