Đan
Hư ảnh nhìn Thánh Quân: “Đừng quan tâm ta là ai, ngươi chỉ cần biết một điều, chính là mục đích của ta và các ngươi là như nhau, là muốn khiến hắn chết!”
Thánh Quân trầm giọng nói: “Với thực lực của ngươi, muốn giết hắn, chẳng lẽ không phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao?”
Nghe vậy, hư ảnh đột nhiên tức giận: “Ngươi biết hắn có bao nhiêu núi dựa không? Cái tên mặt dày này đi đâu cũng có núi dựa, mẹ nó ta đây cũng phục rồi! Chẳng dễ gì ta đợi bắt đi cô gái kia thì lại xuất hiện thêm một kiếm tu… Đúng là tức chết ta mà!”
Vừa nghĩ đến đây, nàng ta lại tức nghẹn.
Vốn dĩ đã sắp hoàn thành nhiệm vụ rồi, nhưng không ngờ lại gặp phải kiếm tu kia!
Nàng ta chỉ là đi ngang qua thôi mà!
Ngoài ba kiếm tu kia, nàng ta gặp ai cũng có thể đi ngang qua cả!
Nhưng lại cứ gặp phải một trong ba kiếm tu kia!
Đây đúng là xui xẻo tận mạng rồi!
Thánh Quân trầm giọng nói: “Chỗ dựa của hắn rất mạnh?”
Cảm xúc hư ảnh dần bình tĩnh lại, nàng ta lạnh nhạt nói: “Đừng sợ, chỉ một người thôi, Thiên gia các người coi như xong!”
Thánh Quân liếc nhìn hư ảnh, không nói gì.
Hư ảnh lại nói: “Bây giờ các ngươi không giết hắn, tin ta đi, đợi khi hắn đi ra, hai ngươi cũng không thể làm được gì hắn, người này, bây giờ hắn như uống máu gà vậy, chỉ muốn đánh nhau, mà hắn chỉ cách Phàm Kiếm Cảnh một bước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-kiem-than/325280/chuong-5782.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.