Nguyên nhân tai ách!
Diệp Huyên vừa rồi vẫn luôn nghĩ một vấn đề, hắn là ách thể, có nguyên nhân tai ách, nếu nguyên nhân tai ách này mỗi ngày đều gây phiền phức cho hắn, vậy sao hắn không tìm chút phiền phức cho nguyên nhân tai ách?
Còn nữa, cho dù chính mình không chủ động tìm phiền phức, chẳng lẽ sẽ không có phiền phức sao?
Chắc chắn là không!
Cho dù thế nào, nguyên nhân tai ách cũng sẽ tìm đến hắn.
Trốn tránh là vô ích!
Nếu trốn tránh vô ích, vậy không bằng chủ động tìm phiền phức, sau đó để cho cánh cửa tai ách này vác nồi!
Cùng lắm là đồng quy vu tận!
Vãn Quân nghe thấy lời Diệp Huyên nói, hướng mặt về phía hắn: “Ngươi xác định?”
Diệp Huyên cười nói: “Vãn Quân cô nương, cô thấy ta giống như đang nói đùa sao?”
Vãn Quân nhẹ giọng nói: “Đây là chuyện riêng của ta!”
Diệp Huyên nhìn về phía chân trời: “Kể từ bây giờ, chuyện của cô chính là chuyện của ta! Ai ức hiếp cô, chính là đang ức hiếp Diệp Huyên ta, ức hiếp Tai Ách giới của ta! Dám ức hiếp Tai Ách giới, cho dù bao xa cũng giết!”
Vãn Quân: “...”
Cánh cửa tai ách: “...”
Cùng với sự xuất hiện của vòng xoáy phía chân trời kia, cả dãy núi Đại Hoang đều khiếp sợ, vô số yêu thú ngẩng đầu nhìn về hướng Táng Sơn.
Lúc này, một lá cờ lớn màu đỏ rực đột nhiên bay ra từ trong vòng xoáy đen kia!
Trên lá cờ đỏ rực kia viết một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-kiem-than/325269/chuong-5771.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.