Chỉ chốc lát, Diệp Huyên đã tới đỉnh núi, lúc ấy, sắc mặt hắn gần như thay đổi hẳn.
Cách hắn hơn trăm trượng có một cái lồng giam khổng lồ màu đỏ, bên trong nhốt một cô gái đang ngồi, tóc tai người đó bù xù, tay chân thì bị khóa chặt bởi dây xích đỏ như máu, trên đỉnh đầu nàng ta còn có một thanh kiếm đỏ ngòm treo lơ lửng, ở đầu thanh kiếm còn khắc chữ cái đỏ quạch to đùng: Tội!
Diệp Huyên nhíu mày, cái gì thế này?
Đúng lúc ấy, cô gái ngẩng đầu nhìn về phía Diệp Huyên. Lúc thấy rõ dáng vẻ nàng ta, Diệp Huyên liền giật nảy mình, dung mạo nghiêng nước nghiêng thành, hiếm có trên thế gian, tất nhiên, ngoại trừ cặp mắt của nàng ta.
Trong đó trống rỗng, không có con ngươi, khiến người khác chỉ mới liếc nhìn thôi cũng đủ sợ hãi.
Mặc dù người này không có tròng trắng, nhưng Diệp Huyên lại có thể cảm nhận được nàng ta đang nhìn mình.
Diệp Huyên do dự một chút mới nói: “Cọ xát chút không? Là cái kiểu biết ngừng tay đúng lúc á?”
Cô gái đột nhiên gào lên: “Cút!”
Ầm!
Sóng âm cuồn cuộn, những nơi nó đi qua đều biến thành bãi đổ nát, chỉ trong chớp mặt, không gian mấy vạn trượng trước mặt cô gái kia đã trở nên đen kịt.
Ở nơi xa, sắc mặt Diệp Huyên biến đổi, hắn vội vàng rút kiếm chém một cái.
Thuật rút kiếm kèm theo Kiếm vực!
Ánh kiếm phát ra xé rách tất thảy, thế nhưng sau chiêu kiếm ấy, cả người Diệp Huyên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-kiem-than/325255/chuong-5757.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.