Diệp Huyên nhìn Cổ Nguyệt: "Ta không cảm thấy gì cả!"
Nói rồi, hắn cầm kiếm chĩa vào Yêu Vương Cổ Nguyệt: "Hai người các ngươi cùng lên đi!"
Hắn biết, hiện tại chắc chắn không chạy được nữa!
Nếu không chạy được thì chiến!
Còn đánh thắng hay đánh thua không quan trọng nữa, quan trọng là không thể thua khí thế!
Thật ra trong lòng hắn cũng hơi sờ sợ!
Yêu Vương Cổ Nguyệt nhìn chằm chằm vào Diệp Huyên, một lát sau, hắn bỗng cười nói: "Chỗ dựa của ngươi là kiếm tu đi cùng kia đúng không? Ta có thể nói cho ngươi biết, hắn ta không cứu được ngươi đâu, bởi vì hiện tại hắn ta còn khó bảo toàn tính mạng nữa là!"
Diệp Huyên trừng mắt nhìn, đột nhiên hắn cảm thấy mình không cần phải sợ nữa.
...
Kiếm tu!
Gương mặt Diệp Huyên lộ vẻ cổ quái, hắn không ngờ đám Yêu Vương này lại dám đi tìm kiếm tu kia!
Diệp Huyên do dự một thoáng sau đó nói: “Ta thật sự không hiểu cho lắm, mục tiêu của các ngươi chẳng phải là ta sao? Thế còn đi tìm kiếm tu kia làm gì?”
Yêu Vương Cổ Nguyệt cười nói: “Hắn ta đi cùng ngươi còn gì?”
Diệp Huyên chớp mắt: “Các ngươi sợ hắn giúp ta à?”
Yêu Vương Cổ Nguyệt gật đầu: “Đúng! Thế nên để phòng ngừa, chỉ có thể tiêu diệt hắn trước!”
Xử lý kiếm tu sao?
Vẻ mặt Diệp Huyên lại càng kỳ quái hơn nữa.
Yêu Vương Cổ Nguyệt nhìn Diệp Huyên: “Ngươi biểu lộ cái quái gì thế?”
Diệp Huyên ngẫm nghĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-kiem-than/325244/chuong-5746.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.