Trên hai cánh tay của Yêu Vương Mang Sơn có một luồng sức mạnh cường đại tựa như núi lửa đã tích tụ mấy nghìn năm bộc phát vậy, vùng không gian trước mặt ông ta chẳng mấy chốc đã bị xóa sổ, sức mạnh to lớn chấn động đến mức hất bay Diệp Huyên ra ngoài hơn vạn trượng, có điều trong nháy mắt Diệp Huyên bị thổi bay đó, trước mặt Yêu Vương Mang Sơn đột nhiên xuất hiện vô số kiếm khí năng lượng vật chất tối!
Phải đến mấy trăm nghìn chuôi!
Diệp Huyên ở phía xa đột nhiên gào lên: "Bạo!"
Ầm!
Yêu Vương Mang Sơn liền bị kiếm quang nhấn chìm.
Ầm ầm!
Trong thiên địa, không gian không ngừng đổ nát, đồng thời còn đang điên cuồng lan tràn ra khắp xung quanh, giằng co phải hơn một phút thì đất trời mới chậm rãi khôi phục lại sự tĩnh lặng, mà giờ khắc này, Diệp Huyên và Yêu Vương Mang Sơn đang cách xa nhau mấy vạn trượng!
Diệp Huyên cầm kiếm đứng thẳng, nơi khóe miệng hắn không ngừng có máu tươi chảy ra, nhất là sắc mặt hắn hiện tại đã trắng bệch không chút huyết sắc.
Bạo kiếm vừa rồi đã tiêu hao quá nhiều sức lực của hắn.
Mà phía xa, tình trạng của Yêu Vương Mang Sơn cũng không tốt đẹp hơn Diệp Huyên bao nhiêu, toàn thân ông ta từ trên xuống dưới đã trải đầy vết kiếm, có nhiều chỗ đã be bét máu thịt, thấy được cả xương trắng.
Cơ thể ông ta rất mạnh, nhưng không thể chịu nổi vụ nổ lớn như vậy!
Có điều cũng may, tuy ông ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-kiem-than/325242/chuong-5744.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.