Diệp Huyên cười nói: “Ta phải trở nên mạnh mẽ!”
Mộc Linh nói: “Nhưng ta cảm thấy ngươi đã rất mạnh rồi!”
Diệp Huyên đáp: “Vẫn chưa đủ!”
Mộc Linh nói: “Ta hiểu rồi! Ngươi muốn trở nên mạnh hơn!”
Diệp Huyên cười khẽ: “Đúng thế!”
Nói xong, hắn tiếp tục tiến về phía trước.
Lúc này, một bình gỗ đột nhiên bay tới trước mặt Diệp Huyên.
Diệp Huyên hơi khó hiểu: “Đây là?”
Mộc Linh giải thích: “Linh dịch tinh mộc, có thể chữa thương, ngươi giữ lại dùng đi!”
Diệp Huyên khẽ mỉm cười, không thể không nói, những Thiên Địa Chi Linh này thật sự đều rất tốt bụng.
Hắn có thể cảm nhận được Mộc Linh có lòng tốt, là lòng tốt thật sự!
Diệp Huyên không từ chối, hắn cất bình gỗ đi, cười nói: “Đa tạ!”
Mộc Linh cũng cười: “Đừng khách sáo, loài người, bảo trọng!”
Diệp Huyên gật đầu, sau đó nói: “Ta cũng tặng ngươi ít thứ!”
Dứt lời, hắn mở lòng bàn tay, từng luồng tử khí bay ra khắp xung quanh!
Mộc Linh ngạc nhiên: “Oa… Loài người, đây là tử khí gì vậy, sao linh khí lại tinh thuần thế, ta chưa từng gặp linh khí tinh thuần như thế bao giờ!”
Diệp Huyên cười: “Thích không?”
Lúc này, một cô gái đột nhiên xuất hiện trước mặt Diệp Huyên, cô gái mặc váy dài xanh lá, ngũ quan tinh xảo, trông tựa như một tinh linh!
Cô gái nhìn những tử khí kia, mở to mắt, tỏ vẻ khiếp sợ.
Diệp Huyên cười: “Tặng cho ngươi đấy!”
Cô gái nhìn về phía Diệp Huyên, chớp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-kiem-than/325225/chuong-5727.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.