Trong nháy mắt, yêu thú bị đánh bay ra ngoài, mà vẫn chưa kết thúc, lúc những kiếm khí kia bị Diệp Huyên làm nổ tung, không gian xung quanh mấy vạn dặm cũng nổ tung, biến thành một vùng đen kịt.
Phía xa, Diệp Huyên chợt hét to: “Ngưng tụ!”
Hắn vừa dứt lời, những năng lượng tối kia lập tức biến thành những thanh kiếm khí, trong nháy mắt đã ngưng tụ thành mấy trăm nghìn thanh kiếm khí. Nhưng lúc này, sắc mặt Diệp Huyên cũng trở nên tái nhợt.
Mất quá nhiều sức!
Diệp Huyên không chần chừ, vừa muốn nổ tung những kiếm khí này thì yêu thú phía xa đột nhiên hét to: “Loài người, ta đầu hàng!”
Đầu hàng?
Nghe vậy, Diệp Huyên lập tức sửng sốt, hắn nhìn về phía yêu thú, lúc này cả người nó đã máu thịt mơ hồ, một cánh trong hai cánh của nó còn bị nổ nát mất, trông vô cùng thê thảm!
Yêu thú nhìn Diệp Huyên: “Ngươi thắng!”
Dứt lời, nó xoay người bỏ chạy, chẳng mấy chốc đã biến mất ở cuối bình nguyên.
Thấy yêu thú chạy trốn, Diệp Huyên cũng thở phào nhẹ nhõm.
Thật ra hắn cũng không thể tiếp tục làm nổ kiếm khí nữa.
Vì bây giờ hắn cũng đã đến giới hạn của bản thân, nếu còn cố làm nổ thì chính là ngọc nát đá tan.
Diệp Huyên ngồi xếp bằng xuống đất, bắt đầu chữa thương.
Trận chiến với con yêu thú trước đó cũng khiến hắn vô cùng mệt mỏi, nếu không phải con yêu thú này sơ ý thì hắn thật sự có thể bị nó làm mất sức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-kiem-than/325223/chuong-5725.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.