Sau khi nghe thấy lời của Diệp Huyên, yêu thú kia im lặng.
Đương nhiên nó không ngu ngốc, nếu tiếp tục đánh, rất có thể hai bên sẽ cùng có hại, mà lúc này, nếu nó bị thương nặng thêm, một khi kẻ thù thừa nước đục thả câu thì nó sẽ rất bất lợi.
Dù sao nó và loài người trước mắt cũng không có thù sâu hận lớn gì, hai người chỉ đứng ở hai bên khác nhau mà thôi.
Nghĩ đến đây, yêu thú nhìn về phía: “Vậy nghỉ ngơi một lát rồi đánh tiếp!”
Diệp Huyên gật đầu: “Được!”
Yêu thú chậm rãi rút lui, Diệp Huyên thì không di chuyển, hắn nhất định phải xem con yêu thú này lùi lại mới được, nếu không nó mà tập kích bất ngờ, với trạng thái của hắn bây giờ thì rất khó ngăn cản!
Sau khi yêu thú rời đi, Diệp Huyên bắt đầu ngồi xếp bằng dưới đất, ở tại chỗ chữa thương!
Không có Huyết Mạch Chi Lực, hắn chỉ có thể dùng huyền khí tu bổ thân thể, dù như thế rất chậm, nhưng hắn không còn sự lựa chọn nào khác cả.
Lúc chữa thương, hắn vẫn luôn nhớ lại cảnh giao thủ với yêu thú.
Lúc đầu, hắn bị khí thế của yêu thú áp đảo, cho nên mới hoàn toàn bị áp đảo!
Khí thế!
Diệp Huyên hít sâu một hơi, trước kia hắn cũng từng sử dụng kiếm thế, nhưng hắn phát hiện khí thế của hắn thua xa con yêu thú này!
Khí thế là gì?
Diệp Huyên rơi vào trầm tư.
Hắn chợt hát hiện sau khi bỏ qua thân thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-kiem-than/325220/chuong-5722.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.