Kiếm tu lại nói: “Nàng là một đối thủ rất tuyệt, ngặt nỗi lại bận quá. Ta có hẹn sẽ cùng nàng đánh một trận sau khi nàng xử lý xong mọi thứ, nhưng xem tình hình trước mắt thì chắc còn lâu lắm, bởi nguyên nhân tai ách trên người đệ quá phức tạp”.
Diệp Huyên nhìn thoáng qua thân thể, thấy vẫn còn rất nhiều mối dây nhân quả quấn quanh.
Chúng không ăn mòn nhục thể hắn, cũng không mang theo tử khí, hắn cũng không biết vì sao lại xuất hiện.
Nhưng hắn đoán, có lẽ là vì Ách thể.
Kiếm tu bỗng hỏi: “Đệ có tính toán gì?”
Diệp Huyên thoáng nhìn bốn phía: “Tiền bối, nơi này cách vũ trụ Ngũ Duy có xa không?”
Đối phương lắc đầu: “Không biết”.
Diệp Huyên đưa mắt nhìn xung quanh một lần. Tinh vực này quá lạ lẫm, hắn căn bản còn không biết mình đang ở đâu.
Có muốn liên lạc với người Ngũ Duy cũng không thể, bởi bùa truyền âm cũng vô dụng trước khoảng cách xa thế này.
Kiếm tu bỗng nói: “Ta đang định đi về phía trước, đệ có muốn theo không?”
Diệp Huyên: “Nơi đó là nơi nào?”
“Chẳng biết.”
Diệp Huyên im lặng. Cái người này căn bản không biết mình muốn đi đâu hết!
Kiếm tu: “Đi không?”
Hắn gật đầu: “Đi”.
“Vậy đi thôi”.
Đối phương cười, sau đó nhấc chân đi về phía xa.
Diệp Huyên vội vàng đuổi theo.
Trên đường đi, hắn hỏi: “Tiền bối, sao chúng ta không ngự kiếm mà đi?”
Kiếm tu khẽ cười: “Tĩnh tâm, suy nghĩ”.
Diệp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-kiem-than/325184/chuong-5686.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.