Không chỉ thế mà cả thế giới đều bắt đầu trở nên nhạt nhòa.
Diệp Huyên ngu cả người.
Tên này mạnh đến vậy sao?
Kiếm tu lại lần nữa lắc đầu, một tia thất vọng lóe qua trong mắt: “Đây chính là Tai Ách Chi Kiếp à? Yếu quá, chẳng thú vị gì cả”.
Diệp Huyên: “...”
Đúng lúc ấy, hàng loạt sợi tơ đỏ xuất hiện bên cạnh kiếm tu, nhưng dường như không tiếp cận được hắn ta.
Đôi mắt kiếm tu sáng lên đầy kinh ngạc: “Mối dây nhân quả tai ách!"
Diệp Huyên lên tiếng: “Tiền bối?"
Kiếm tu nhìn hắn, cười hỏi: “Có khỏe không?"
Hắn gật đầu: “Sao tiền bối lại xuất hiện ở đây?"
Kiếm tu: “Tình cờ thôi”.
Diệp Huyên trố mắt: “Tình cờ?"
Đối phương gật đầu: “Cánh cửa này suýt nữa thì va phải ta lúc xuyên qua không gian, nên ta đến xem một chút, không ngờ lại gặp đệ. Xem ra đúng là ý trời!"
Diệp Huyên hóa đá tại chỗ.
Nếu kiếm tu nói đúng sự thật thì cánh cửa tai ách này cũng xui xẻo quá chừng.
Bỗng kiếm tu nhìn Tiểu Tháp bên cạnh hắn, kinh ngạc thốt lên: “Tháp này...”
Tiểu Tháp lập tức bay vèo đến trước mặt hắn ta, nhảy nhảy nhót nhót đầy phấn khích, hiển nhiên là có quen biết.
Kiếm tu cười hỏi: “Chủ nhân ngươi đâu?"
Tiểu Tháp đáp: “Chủ nhân đang ở một nơi khá xa, ta không cảm nhận được”.
"Ra là vậy"
Kiếm tu gật đầu, đoạn quay sang Diệp Huyên: “Còn đệ sao lại đến nông nỗi này? Theo ta biết, cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-kiem-than/325181/chuong-5683.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.