Nghèo!
Nghèo kiết xác!
Đó chính là cảm giác của Diệp Huyên lúc này.
Ở Lưỡng Giới Thành, hắn đã biết một món linh khí có giá thấp nhất là hai triệu kim tệ, mà kiếm thì còn đắt hơn thế.
Bây giờ hắn đã nghèo đến mức muốn đi cướp của rồi.
Không lâu sau, hắn đi đến Túy Tiên Lâu, được mời vào một gian ghế lô sang trọng sau khi rút thẻ tím ra.
Một lão già bước ra tiếp đãi, khẽ thi lễ với hắn: “Diệp công tử có gì phân phó?"
Diệp Huyên lấy chín viên linh thạch ngọc phẩm ra: “Những thứ này bán được bao nhiêu?"
"Linh thạch ngọc phẩm!"
Lão già kinh ngạc ra mặt: “Loại này cũng không có nhiều ở Khương Quốc”.
Sau một hồi trầm ngâm, ông ta ra giá: “Một viên có giá khoảng năm trăm nghìn kim tệ”.
Năm trăm nghìn!
Diệp Huyên suy tư một hồi: “Nhiều nhất cũng chỉ có bốn triệu rưỡi kim tệ ư?"
Lão già gật đầu.
Hắn lại hỏi: “Cần khoảng bao nhiêu để mua được một thanh Linh Kiếm?"
Ông ta nhìn hắn: “Ít nhất ba triệu, nhưng có khi còn không mua được”.
Diệp Huyên không khỏi cười khổ. Hắn biết tại sao kiếm tu lại hiếm như lá mùa thu rồi, vì cái giá phải bỏ ra căn bản không dành cho người bình thường.
Một thanh Linh Kiếm thôi mà đã ba triệu kim tệ, số tiền mà một ít thế gia đại tộc còn không đào ra được chứ đừng nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-kiem-than/319672/chuong-161.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.