Tội Vương gật đầu: "Thực ra, vũ trụ vô tận kia cũng có linh. Song trước mắt, gần như không ai có thể cảm nhận được sự tồn tại của chúng nó. Chúng nó vẫn đang ở một nơi nào đó nhìn chằm chằm vào chúng ta. Khi các ngươi cắn nuốt linh khí thì chúng cũng đang nương nhờ vào các ngươi để mạnh hơn, sau đó căn nuốt các vũ trụ khác. Sau khi đến một trình độ nhất định, nó sẽ cắn nuốt hết tất cả các sinh linh trong vũ trụ của mình rồi chìm vào ngủ say để tu hành. Đợi thêm một thời gian sau, mảnh vũ trụ này lại sinh ra sinh linh mới rồi cứ thế lặp đi lặp lại... Thực ra, cuối cùng người thật sự thắng mới là vũ trụ!"
Diệp Huyên quay đầu nhìn Tần Quan, Tần Quan im lặng.
Hiển nhiên là Tần Quan cũng không có nghĩ đến điều đó!
Tần Quan bỗng nói: "Ba người các nàng hẳn là biết!"
Lúc này, Tiểu Tháp chợt mở miệng: "Tiểu chủ, ta bỗng nhớ đến một chuyện!"
Diệp Huyên hỏi: "Chuyện gì?"
Tiểu Tháp trầm giọng đáp: "Hồi đó, Thiên Mệnh tỷ tỷ từng nhìn về phía tinh không vũ trụ đe dọa. Lúc ấy, nàng nói nếu ngươi xảy ra chuyện thì mình sẽ một kiếm tiêu diệt vũ trụ này. Khi đó, ta đã thấy khó hiểu, nàng đang đe dọa ai... Dù sao, với thực lựa của nàng muốn giết ai thì cần gì đe dọa? Giờ xem ra, nàng có thể là đang đe dọa vũ trụ này, nhưng lại không thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-kiem-than/2627635/chuong-12086.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.