Thời không lập tức bị bóp méo.
Rầm!
Ông lão áo đen bị đánh bay ra ngoài cả mấy nghìn trượng.
Mà thời không ở đây giờ phút này đã như sóng nước lăn tăn, cực kỳ kinh hãi.
Thấy thế, mí mắt Diệp Huyên giật giật, mẹ nó chứ, thực lực của Vô Biên Chủ lợi hại thật.
Cô gái hoả diễm nhìn Vô Biên Chủ, không lên tiếng.
Vô Biên Chủ nhìn ông lão áo đen phía xa: “Có phải ngươi thấy mình rất lợi hại không?”
Ông lão áo đen nhìn Vô Biên Chủ, vẻ mặt hung dữ: “Đây là Thái Sơ Thần tộc…”
Vô Biên Chủ bỗng biến mất tại chỗ.
Uỳnh!
Ông lão áo đen lại bị hất bay lần nữa, lần này sau khi bay ra mấy nghìn trượng, thân thể ông ta đã vỡ vụn.
Sau khi dừng lại, ông lão áo đen vô cùng kinh hãi.
Ông ta nhìn Vô Biên Chủ với vẻ không thể tin được: “Ngươi…”
Vô Biên Chủ bình tĩnh nói: “Thanh minh một chút, ta không phải chỗ dựa của Diệp thiếu!”
Nói xong Vô Biên Chủ định ra tay lần nữa, mà lúc này một luồng kim quang bỗng bắn ra từ hướng Thái Sơ Thần Thụ.
Vô Biên Chủ híp mắt, quay người đánh ra một quyền.
Ầm!
Kim quang vỡ tan, Vô Biên Chủ liên tục lùi lại mấy trăm trượng.
Thời không xung
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-kiem-than/2626897/chuong-11804.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.