Ba ngày sau, tang lễ cũng đã xong mọi người đều có tâm trạng như nhau không ai nở nỗi một nụ cười, Phong Ninh Kiều có vẻ ổn hơn một chút so với ba ngày trước Lục Trạch Thần lo lắng luôn ở bên cạnh cô suốt thời gian qua.
Ở sở cảnh sát, Mục Giản theo lệnh của Lục Trạch Thần điều tra cận kẽ vụ tai nạn của Phong Ninh Diệp nhưng ngoài việc dây thắng xe bị đứt thì không còn manh mối nào khả quan hơn nữa. Kỹ Phù Uyên cũng được mời về hợp tác điều tra vì khi đó cô ta cũng ở cùng với Phong Ninh Diệp, mọi chuyện xảy ra quá đột ngột tinh thần của Kỷ Phù Uyên cũng không được tốt nên bọn họ nhanh chóng thả cô ta về.
________________________________________
Tại chung cư cũ của Kỹ Phù Uyên.
"Tôi không tin chuyện này không liên quan đến cô..." giọng nói run sợ của Kỹ Phù Uyên vang lên, Giang Gia Linh từ từ tháo cặp mắt kính đen kia ra nói "tôi nói rồi là do cô không chịu hợp tác nên tôi phải đích thân xử lí mà thôi..sao vậy định báo cảnh sát bắt tôi à.." Giang Gia Linh ngồi gác chéo chân sắc mặt thản nhiên như chưa xảy ra chuyện gì khiến Kỹ Phù Uyên run người trợn mắt nhìn cô ta, nín lặng không thể nói gì nữa lẳng lặng ngồi bệch xuống đất nhìn cô ta rời đi khỏi đây.
Cô vào phòng ngủ, bước ảnh của hai người vẫn còn mới như vừa được treo lên cách đây không lâu cô ôm chặt vào lòng ngẹn ngào "Ninh Diệp..em xin lỗi là lỗi của em..em không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-hao-mon/2797474/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.