“Đám loài người vô dụng, ta đành miễn cưỡng giúp các ngươi một tay vậy.”
Lục Kỳ kiêu ngạo và lạnh lùng nói, hắn ngước nhìn một trong ba cái xác khổng lồ rồi nhanh chóng tung chưởng tấn công.
“Phanh!”
Linh lực chân thú đột ngột tuôn ra, đánh vào n.g.ự.c cái xác khổng lồ đó, tạo thành một vết lõm sâu hoắm, khiến các mảnh thịt nát và xương mục ruỗng rơi lả tả xuống đất.
“Không đánh xuyên được ư?!” Lục Kỳ nghi hoặc.
Hắn chưa kịp nghĩ kỹ thì những mảnh xương bị đánh nát lại lần nữa ngưng tụ lại với nhau.
Cái xác khổng lồ lập tức lao về phía hắn tấn công.
Lục Kỳ thấy vậy, ánh mắt lóe lên vài phần âm hiểm tàn nhẫn, hắn bước tới, trực diện nghênh chiến cái xác khổng lồ này, mang theo cảm giác nhất quyết phải tiêu diệt nó.
“Chết đi!”
Gã đàn ông tóc đỏ và một cái xác khổng lồ đánh nhau.
Bên kia, Vân Tranh vẫn đang nhanh chóng né tránh hai cái xác khổng lồ tấn công, nhưng vì thiếu đi một cái nên áp lực của cô đã giảm bớt.
Cô nghiêng người, tránh một cú đ.ấ.m ăn mòn của cái xác.
Đôi mắt đen nhánh của cô hơi nheo lại, chính là lúc này đây!
Vân Tranh vung hai chiếc rìu lớn lấp lánh ánh vàng về phía cánh tay cái xác và c.h.é.m mạnh một nhát. Cùng lúc đó, một ngọn lửa hủy diệt kinh hoàng bùng lên từ lưỡi rìu.
'Oanh!'
Trong khoảnh khắc, ngọn lửa đỏ rực nhấn chìm cánh tay cái xác, thiêu rụi hoàn toàn, không cho nó cơ hội tái tổ chức.
Chỉ một cú đánh đó dường như đã khiến hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4909010/chuong-547.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.