Vân Tranh nghe câu nói đó, bước chân đang định vào phòng khựng lại tại chỗ. Cho hắn danh phận? Vân Tranh chần chừ một thoáng, rồi bước vào phòng. "Danh phận?"
"Đúng vậy, nàng không nên cho ta một danh phận sao?" Dung Sóc bật cười. "Chúng ta đã ở bên nhau ba năm." Giọng điệu hắn mang theo chút oán giận nhỏ, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm nàng.
Vân Tranh theo bản năng tránh ánh mắt nóng bỏng của hắn, rồi lập tức cầm chén trà trên bàn, uống nhanh một ngụm. Vị trà đắng nơi cổ họng làm đầu óc nàng tỉnh táo hơn. Nàng cảm thán nói: "Đã ba năm rồi, thời gian trôi nhanh thật." Ngay sau đó, nàng nhìn Dung Sóc, giọng thương lượng, yếu ớt hỏi: "Hay là chúng ta đợi thêm một chút? Ta thấy bây giờ bản thân vẫn còn yếu quá."
Dung Sóc im lặng một lúc. Ngay sau đó hắn rũ mắt, từ từ quay lưng lại. Bóng lưng màu đen thẳng tắp toát ra một vẻ cô đơn. Chắc là đang dỗi ngầm.
Vân Tranh thấy vậy, khóe môi khẽ nhếch lên. "Đợi đến ngày mai thì sao? Ta là thiếu chủ Đế gia, sánh đôi với Đế Tôn Vạn Sóc Điện, cũng không tệ lắm chứ?"
Lời này vừa thốt ra, Dung Sóc nhất thời sững sờ vài giây, rồi quay đầu lại bất ngờ nhìn nàng, "Ngày mai?"
Vân Tranh cười gật đầu, "Cứ ngày mai đi."
Dung Sóc nghe vậy, trong phút chốc, ánh mắt hắn như chứa đầy tinh quang, lấp lánh chói mắt. Khóe môi hắn khẽ cong lên, vẻ đẹp tuyệt thế vô song khiến vạn vật đều ảm đạm, trở thành nền cho hắn.
Nàng cúi đầu khẽ lẩm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908984/chuong-521.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.