Lúc này, thiếu nữ áo đỏ nhẹ nhàng nhún mũi chân, thân hình uyển chuyển nhẹ nhàng đáp xuống trên nóc xe ngựa của Đế gia. Nàng ngước mắt nhìn các thiên kiêu trên Túy Tiên Lâu, cong môi cười hỏi: "Nếu ta phá vỡ kết giới này, tổn thất gây ra có phải các ngươi gánh chịu không?"
Lời này vừa ra, mọi người đều ngây người. Lời nàng nói có ý gì? Tổn thất?!
"Sao vậy? Các ngươi không dám gánh?" Vân Tranh nhướng mày, "Thiếu chủ Trì gia là vị nào?"
Trì Mạch Quân bị gọi tên, tim đập thình thịch. Hắn lập tức nhìn về phía Vân Tranh. "Là ta."
"Chỉ hỏi ngươi một câu, có gánh được không? Nếu không, ta không có thời gian ở đây với các ngươi." Nàng còn phải đi mua linh thảo, linh dược.
Trì Mạch Quân còn chưa nói gì, đã bị Khâu Mặc Bội giành lời: "Chúng ta đồng ý với ngươi."
Không thể để Vân Tranh vì thế mà lâm trận bỏ chạy!
Khâu Mặc Bội trong lòng cười lạnh. Nàng ta vừa nói lời này là để tìm một lý do thích hợp để rời đi, tránh việc bị bọn họ dằn mặt.
Nếu nàng ta đã đến, không cho nàng ta mất mặt ở Bái Chi Thành thì chẳng phải bọn họ sẽ chịu thiệt sao? "Rất tốt." Vân Tranh hài lòng gật đầu.
Trì Mạch Quân nghe vậy, trong lòng dâng lên một dự cảm bất an.
Và lúc này, A Mộc Tháp - Không Đêm đang đứng từ xa quan sát, lộ ra một nụ cười đầy ý vị. Tranh Tranh vẫn không thay đổi nhiều.
Nàng luôn cho người ta một cú đánh bất ngờ.
Khiến mọi người bừng tỉnh lại.
Đế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908975/chuong-512.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.