Đế Phúc An nghĩ đến những cảnh tượng nàng đã đánh bầm dập ba đệ tử tinh anh mấy ngày trước, lập tức nuốt ba chữ cuối cùng vào trong, đang định giải thích thêm thì—
Vân Tranh bật cười, "Bản thiếu chủ biết rồi, cứ để họ đi theo đi."
Đế Phúc An ngạc nhiên. Hôm nay thiếu chủ vì sao lại dễ dàng đồng ý như vậy? Trước đó, 30 nha hoàn được đưa đến Lam Các, nàng cũng chỉ giữ lại có hai người thôi mà.
"Vâng, thiếu chủ!" Đế Phúc An cung kính chắp tay hành lễ.
Vân Tranh sở dĩ đồng ý là vì nàng ra ngoài, đại diện cho thể diện của Đế gia, không thể để người của thế gia khác có cơ hội chế giễu Đế gia đến cả thị vệ cũng không có.
Nàng nhướng mày, mắt phượng mang theo vài phần hứng thú dạt dào.
Nếu nàng đã đồng ý làm Đế gia thiếu chủ, thì mục tiêu của nàng chỉ có một, chính là làm cho Đế gia không còn suy thoái nữa, mà còn phải khiến toàn bộ Trung Thiên Vực đều kiêng kỵ Đế gia!
Đế Phúc An vẫy tay, trong khoảnh khắc hai hàng thị vệ chỉnh tề đi đến hai bên xe ngựa Đế gia, một trái một phải che chở.
Trận thế này làm người đi đường xung quanh đều dừng chân quan sát.
"Trong xe ngựa là ai vậy?"
"Là Đế Tử Tử sao? Hay là trưởng lão nào của Đế gia?"
"Không phải đâu, vừa rồi ta thấy một thiếu nữ áo đỏ đẹp như tiên nữ bước ra từ cổng lớn Đế gia, rồi lên chiếc xe ngựa này!"
"Chẳng lẽ nàng chính là Vân Tranh, con gái của Đế Lam,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908973/chuong-510.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.