Ba ngày sau.
Trên đài gió rách nát kia, tụ tập người của các tông môn Hạ Tam Vực, cùng với hơn mười vị cường giả Trung Thiên Vực.
Cuối cùng cũng đến lúc phải rời khỏi Hạ Tam Vực, đi đến Trung Thiên Vực.
Vân Tranh ở trong hàng ngũ của người Đế gia, còn sáu người Phong Hành Lan thì đi theo sau Thù Ý trưởng lão của Thánh Thiên Đảo.
Vân Tranh cách không nhìn nhau với họ từ xa, bỗng nhớ lại cái ngày đầu tiên đến Trung Linh Châu, bọn họ cũng ở trong hoàn cảnh như vậy.
Chẳng qua, bên cạnh nàng khi đó không có lấy một người bạn đồng hành.
Vân Tranh nghĩ vậy, trong lòng vẫn có chút buồn bã và cô đơn. Từ lúc cùng nhau đi đến khi chia thành ba đội, rồi đến bây giờ một mình...
Đế Đại trưởng lão nghiêng đầu nhìn nàng, sau đó theo tầm mắt của nàng nhìn sang, chỉ thấy có mấy thiếu niên khí phách hăng hái.
Mấy người này chính là những thiếu niên cùng Vân Tranh đến từ Đông Châu? Nhìn tu vi và khí chất của họ, cũng coi như không tồi.
Trong mấy ngày qua, Đế Đại trưởng lão đương nhiên biết Vân Tranh ở cùng bọn họ. Nghĩ lại cũng hiểu, hóa ra Vân Tranh từ chối đến Đế gia ngay lập tức là vì họ.
"Vân Tranh, đi thôi." Đế Đại trưởng lão nghiêng đầu nhìn nàng.
"Được." Vân Tranh gật đầu.
Vân Tranh xoay người vẫy tay với họ, trên gương mặt tinh xảo nở một nụ cười rạng rỡ. Nàng khẽ mở môi, khẩu hình tựa hồ muốn nói 'Nếu bị ức hiếp, nhớ tìm Vân Đội của các ngươi, ta nhất định
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908963/chuong-500.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.