"Ngươi ngủ đi, nơi này giao cho chúng ta." Đáy mắt Úc Thu ẩn chứa sự đau lòng, giọng nói không tự chủ mà chậm lại.
Phong Hành Lan gật đầu: "Có chúng ta ở đây, ngươi yên tâm."
Nam Cung Thanh Thanh dịu dàng xoa đầu nàng, đôi mắt lạnh lùng giờ phút này tràn đầy lo lắng: "Tranh Tranh, ngươi ngủ đi."
Nghe những lời này của họ, đáy mắt Vân Tranh tràn đầy sự tin tưởng. Nàng kéo khóe môi, sau đó từ từ nhắm mắt lại.
Không biết là đã ngủ, hay là hoàn toàn hôn mê.
Các bạn nhỏ Phong Vân nhìn nhau, ăn ý gật đầu.
Lúc này, Trưởng lão Đế Tam nôn nóng đi đến trước mặt họ, sự kinh hãi và kích động trong lòng đã được thay thế bằng nỗi lo lắng nồng đậm.
"Nàng ấy làm sao vậy? Để bản trưởng lão xem."
Trưởng lão Đế Tam vừa mới bước lại gần, đã bị nam tử yêu nghiệt kia giơ tay ngăn cản.
Úc Thu không nhanh không chậm nói: "Trưởng lão Đế gia, Tranh Tranh ngất đi rồi, nàng sẽ có chúng ta chăm sóc. Chờ Tranh Tranh tỉnh lại, chúng ta nhất định sẽ để Tranh Tranh đến bái phỏng ngài."
Ý phòng bị rất nặng.
"Các ngươi cảm thấy mình có thể cản được bản trưởng lão sao?" Trưởng lão Đế Tam nghe vậy, bất ngờ nhướng mày, đưa tay vuốt vuốt chòm râu hoa râm đã rụng nhiều của mình, cười hỏi.
Úc Thu đương nhiên nhìn ra ông không có ác ý, nhưng lòng người khó lường.
Hắn sẽ không để người khác dễ dàng tiếp cận Tranh Tranh, dù sao với tình trạng cơ thể hiện tại của nàng, không chịu nổi một đòn.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908957/chuong-494.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.