Tác giả: Miêu Miêu Đại Nhân
Mọi người nghe xong những lời đó, vẻ mặt đều cứng đờ. Chủ nhân của giọng nói bí ẩn im lặng một lúc, rồi nói: "Mỗi tầng tháp đều có truyền thừa tương ứng, người có duyên sẽ có được. Trong tháp có bảy bảy bốn mươi chín tầng, cho các ngươi ba tháng để tự tìm kiếm truyền thừa."
"Ba tháng sau, tất cả mọi người sẽ phải thay ta trấn áp một thứ!"
Ba tháng ư?! Quả là quá dài. Vân Tranh khẽ rũ mắt, ba tháng quả thật hơi lâu, không biết Dung Thước, Yến Trầm và Mạc Tinh bây giờ thế nào rồi.
Tâm trạng mọi người lúc lên lúc xuống, được truyền thừa là điều cực tốt, nhưng không biết có giữ được mạng mà đi ra hay không.
Vân Tranh không định lập tức lên tầng hai, vì nàng vừa bị trọng thương, cần thời gian để hồi phục.
"Chủ nhân, con đỡ người sang kia ngồi một lát." Năm Lân nói nhỏ nhẹ.
"Được."
Dưới sự dìu đỡ của cậu thiếu niên, hai người họ đi đến một góc. Vân Tranh lấy ra hai cái ghế đẩu nhỏ từ không gian trữ vật. Họ ngồi xuống.
Hàng trăm người ở đó đều chú ý đến hành động của họ, khóe miệng ai nấy đều giật giật.
Có người khiêu khích nói: "Ngươi vừa rồi không phải hỏi truyền thừa ở đâu sao? Bây giờ sao lại ngồi đây?"
Vân Tranh nghe vậy, không để tâm nhún vai, "Ta chỉ hỏi chơi thôi."
Mọi người: "..."
"Ta là một cô gái nhỏ, trải qua hiểm cảnh vừa rồi, khó tránh khỏi sợ hãi, bất an. Ta nghỉ ngơi một chút đã." Vân Tranh nặng nề vỗ ngực, giả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908909/chuong-446.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.