"Cho nên, ta báo tin tức này cho các ngươi cũng là để thể hiện thành ý của ta."
"Nếu các ngươi đồng ý lập đội với chúng ta, ta sẽ cung cấp lộ tuyến và một số tin tức quan trọng về nơi đó."
"Tiểu..." Tiêu Nhất Lang vừa định thốt ra 'tiểu tổ tông' lại lặng lẽ nuốt vào, sau đó ho nhẹ một cách không tự nhiên. Hắn rũ mắt nhìn Vân Tranh, giọng nói có chút nghiêm túc nói: "Thế nào? Các ngươi có đồng ý lập đội với chúng ta không?"
Vân Tranh nghe vậy, đầu tiên quay sang nhìn nam tử bạch y. Nam tử bạch y mím chặt môi mỏng, từ từ nói một câu: "Không lập."
Lời này vừa thốt ra, sắc mặt Tiêu Nhất Lang hơi tối lại.
Mạc Tinh và Yến Trầm vốn dĩ cũng muốn đi xem cái trận pháp cấm chế và truyền thừa kia, nhưng Đế Tôn đại nhân đã từ chối, chắc hẳn có lý do của hắn, nên cả hai không hề phản đối.
Dung Thước thấy Vân Tranh nhìn sang, ánh mắt hắn trở nên dịu dàng hơn, ôn tồn giải thích: "Chúng ta sẽ tự đi."
Tiêu Nhất Lang: "..."
Vân Tranh ngước mắt nhìn Tiêu Nhất Lang đang có sắc mặt hơi đen, bật cười nói: "Thật đáng tiếc, chúng ta không có duyên rồi. Tiêu công tử có thể tự tìm một đội khác để lập, đội chúng ta đều rất yếu, e là sẽ kéo chân sau..."
"Các ngươi yếu?" Tiêu Nhất Lang vẻ mặt kỳ quái đánh giá bốn người họ.
Yến Trầm gật đầu, mặt không biểu cảm nói: "Ta yếu nhất."
Mạc Tinh thở dài: "Ta cũng yếu."
"Ta càng yếu hơn." Vân Tranh vẻ mặt sầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908893/chuong-430.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.