Tần An Nhan che lấy mặt bị đánh, sau đó ngẩng đầu nhìn chằm chằm Vân Tranh. Ánh mắt hận ý thoáng qua, giây sau nàng liền lộ ra vẻ yếu đuối đáng thương, tủi thân nói: "Tiểu tổ tông, con chỉ là không cẩn thận dẫm vào chân Tiểu Du, vậy cũng tính là ăn h.i.ế.p sao?"
"Nếu điều này thật sự là ăn hiếp, đệ tử không còn gì để nói."
"Dù sao, ngài là trưởng bối..."
Tần An Nhan giả vờ kiên cường nói, nước mắt nhanh chóng lăn dài trên gò má, tạo nên dáng vẻ "hoa lê đẫm mưa".
Lúc này, Yến Trầm nhìn thấy cảnh này, nheo mắt lại, đi tới đứng cạnh Vân Tranh, thầm lặng ủng hộ nàng.
Lương trưởng lão và Tạ Minh Thần cùng những người khác tròn mắt kinh ngạc. Chuyện gì thế này?! Sao tiểu tổ tông lại đột nhiên ra tay với Tần An Nhan? Vân Tranh nghe vậy, khẽ cười, đôi mắt đen láy tràn đầy vẻ lạnh lùng băng giá, hờ hững nói: "Tiểu Du Du, lại đây."
Đoan Mộc Du đang đứng ngẩn ngơ, nghe thấy lời này liền theo bản năng đi đến bên cạnh Vân Tranh. Nàng dường như đã phản ứng lại, ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe nhìn Vân Tranh: "Tiểu tổ tông..."
Vân Tranh cúi xuống, ánh mắt nhìn nàng trở nên dịu dàng hơn nhiều. Nàng đưa tay nâng tay của Đoan Mộc Du lên.
Tần An Nhan thấy vậy, đồng tử hơi co lại, tim có một khoảnh khắc như ngừng đập. Nàng ta đã phát hiện ra bằng cách nào?! Không được, nàng phải ra tay trước!
Thế nhưng, chưa kịp mở lời, giọng nói lạnh lùng của Vân Tranh đột ngột vang lên: "Ngươi nghĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908889/chuong-426.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.