Cả hội trường im ắng như tờ.
Mọi người nhìn nhau, rõ ràng là không ai muốn trở thành "kẻ tiêu tiền hoang phí" kia. Hơn nữa, giá của cây ngô đồng vạn năm này lên đến 12 triệu Linh Ngọc, thực sự cao hơn nhiều so với tưởng tượng!
Triệu lão đảo mắt nhìn quanh một vòng, sau đó không chần chừ, trực tiếp tuyên bố: "Cây ngô đồng vạn năm, 12 triệu, đấu giá thành công!"
Búa gõ xuống, định đoạt.
"Bây giờ ai là kẻ tiêu tiền hoang phí, chắc hẳn mọi người đã rõ rồi đấy." Ninh Tiêu Vũ mỉa mai nói.
Mọi người cũng cảm thấy vị tiểu tổ tông gầy gò của Ngũ Hành Linh Tông kia "ăn trộm gà không thành còn mất nắm gạo", tự chuốc lấy phiền phức.
Lúc này, Vân Tranh với giọng điệu thờ ơ cười nói: "À đúng rồi, đúng rồi, ta chính là 'kẻ tiêu tiền hoang phí' đáng thương đó."
Mọi người ngơ ngác: "?!" Sao lại có người vội vàng nhận lãnh danh hiệu đó? "Ngươi!" Ninh Tiêu Vũ tức đến nghẹn lời.
Vân Tranh thở dài, giả vờ dùng giọng "trà xanh" nói: "Thật không dám giấu, kỳ thực ta rất muốn cây ngô đồng này, vừa rồi dùng chút mưu mẹo cũng là bất đắc dĩ. Dù sao có một người có thân phận 'cao quý' như vậy cứ khắp nơi chửi bới ta, khắp nơi nhắm vào ta, ta không thể đấu giá được vật mình yêu thích..."
Lời này vừa thốt ra, mọi người đều ngơ ngác. Cái gì?! "Dùng chút mưu mẹo"? Chẳng phải là nói tất cả bọn họ đều bị lừa sao?
Thực ra, đối với họ thì tổn thương không lớn lắm, nhưng tổn thương lớn nhất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908884/chuong-421.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.