Dung Thước từ từ dừng ánh mắt trên người Vân Tranh, lộ ra vài phần cảm xúc tò mò khó tả.
Vân Tranh bất đắc dĩ thở dài một hơi.
Bỗng chốc, nàng đứng dậy, nhìn Dung Thước cười ngọt ngào đặc biệt: "Ta đi xử lý mấy tên diễn viên kịch này trước đã."
Nói xong, nàng đi về phía cửa phòng.
Vừa lúc Lương trưởng lão và Bách Lý Vũ Trần đang lôi kéo, giằng co trước cửa phòng. Vân Tranh vừa mở cửa, hai người bọn họ liền ngã xuống dưới chân Vân Tranh.
"Ối da..." Lương trưởng lão kinh hãi kêu lên một tiếng.
"Các ngươi lại muốn diễn vở kịch gì cho bản tổ tông xem đây?"
Giọng nói lạnh lùng mang theo một chút ý cười từ trên đầu hai người vang lên.
Lương trưởng lão và Bách Lý Vũ Trần nhìn nhau, sau đó theo giày nàng từ từ ngước lên nhìn, chỉ thấy thiếu nữ áo đỏ đang cúi xuống, nụ cười đặc biệt ngọt ngào nhìn họ.
Họ sợ đến mức ngã ngửa về phía sau.
Lương trưởng lão rất nhanh phản ứng lại, vội vàng bò tới, quỳ trước mặt Vân Tranh, kéo giọng ủy khuất nói: "Tiểu tổ tông, chúng ta không diễn kịch, ta thật sự muốn bọn họ đi báo thù rửa hận cho người!"
"Tiểu tổ tông, ta cũng không diễn kịch, Lương trưởng lão vừa rồi thật sự nói muốn năm người chúng ta đi ch·ết đó..." Bách Lý Vũ Trần cũng rất ủy khuất quỳ trước mặt nàng.
Nàng bật cười, sau đó khó hiểu hỏi, "Tự dưng lại báo thù gì cho ta?"
"Kia... Kia Tiêu Nhất Lang không đối với người..." Lương trưởng lão đảo mắt, cố ý thần thần bí bí
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908877/chuong-414.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.