A Mộc Tháp · Bất Dạ nghe thấy nàng gọi tên quen thuộc, khóe môi không khỏi cong lên.
Đôi mắt lục của hắn dường như chứa đầy thâm tình nhìn nàng, "Tranh Tranh, ta đã gi·ết những kẻ thèm muốn ngươi, chẳng phải ngươi nên cảm ơn ta sao?"
Khóe miệng Vân Tranh giật giật, hiện tại nàng chỉ muốn tặng cho hắn hai cú đấm.
A Mộc Tháp · Bất Dạ nhìn ra sự bất đắc dĩ của nàng, đáy mắt hiện lên một tia ý cười, hắn chậm rãi tiến đến gần Vân Tranh, cho đến khi đứng trước mặt nàng.
"Tranh Tranh, ngươi có nhớ ta không?" Giọng điệu ngọt ngào gần như làm người ta tê dại.
Vân Tranh không để lộ cảm xúc gì, lùi lại hai bước, rất bình tĩnh nói: "Ngươi không xuất hiện, ta đã quên mất sự tồn tại của ngươi."
Lời này khiến nụ cười của A Mộc Tháp · Bất Dạ cứng đờ, ngay sau đó, hắn dùng ánh mắt vô tội và đơn thuần nhìn Vân Tranh, rồi bước tới, từng bước một đến gần nàng.
"Ta lặn lội vạn dặm đến thăm ngươi, mà ngươi lại đối xử với ta như vậy sao?" Giọng nói hắn đầy vẻ tủi thân.
Vân Tranh chán ghét nhíu mày, "...Ta với ngươi không thân."
A Mộc Tháp · Bất Dạ nghẹn lời.
"Đừng tiến lại đây nữa." Vân Tranh liếc hắn một cái, giọng nói pha lẫn ý uy h·iếp.
Thiếu niên mắt lục nghe vậy, không những không dừng lại, ngược lại trên mặt càng thêm hứng thú, đáy mắt mang theo vài phần điên cuồng cố chấp.
Giống như gặp được chuyện gì thú vị.
Vân Tranh thấy thế, nhăn mày, cổ tay nàng khẽ động, năm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908875/chuong-412.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.