"Điều kỳ lạ là, nàng ta cũng chỉ là Phá Khí Cảnh sơ kỳ mà thôi, lại có thể đánh bại Linh Tịch ở Phá Huyền Cảnh sơ kỳ." Nam tử trẻ tuổi mặc áo vàng thật sự khó hiểu.
Một người khác lạnh lùng mỉa mai: "Xem ra, thiếu nữ Đông Châu kia chắc là dùng ám chiêu gì đó, mới đánh bại được Linh Tịch."
Ngay khi họ còn định thảo luận thêm, đã nghe thấy giọng nói mang theo ý cười của nam tử áo đen.
"Đi thôi."
"Vâng, sư huynh." Bọn họ sững sờ, cung kính đáp lại.
Phiêu Vũ Miên Miên
Huyễn Tang Thành người đến người đi, một chút xáo động nhỏ này không thể gây ra sóng lớn gì.
Tuy nhiên, điều này cũng khiến một số tu luyện giả từ Ngự Thú Thành biết rằng đoàn người Vân Tranh không đi thẳng đến rừng rậm Nam Diễm, mà là đã đến Huyễn Tang Thành.
Thảo nào, họ tìm mãi mà không thấy đoàn người này.
Hóa ra...
Vị 'tiểu tổ tông bạo lực' này đã đến đây rồi.
Đoàn người Vân Tranh vào một khách điếm. Vì khách điếm này chỉ còn vài phòng trống, nên mỗi hai người phải ở chung một phòng.
Trừ Vân Tranh ra.
Lần này vào ở khách điếm cũng khá thuận lợi, không có chuyện gì phiền toái.
Vân Tranh bảo họ nghỉ ngơi một ngày, ngày mai sẽ đi dạo Huyễn Tang Thành.
Lương trưởng lão vẻ mặt lấy lòng: "Tiểu tổ tông, ngài có chuyện gì nhất định phải gọi ta, ta sẽ đến ngay."
Lúc này, Bách Lý Vũ Trần bên cạnh vỗ n.g.ự.c đôm đốp, đáy mắt mang theo nụ cười chân thành, nói: "Tiểu tổ tông, Lương trưởng lão tuổi hơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908871/chuong-408.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.