Họ nghẹn lời không trả lời được, đang định viện cớ thì đúng lúc này, một giọng nói cà lơ phất phơ từ phía sau họ vang lên:
“Ai chọc tiểu tổ tông nhà ta tức giận?”
Mọi người theo tiếng nhìn lại, đập vào mắt là một cảnh tượng như sau:
Thiếu niên áo đen trang phục lính vai vác một thanh đại đao sắc lạnh. Hắn nhướng mày, nốt ruồi lệ màu nâu nhạt dưới khóe mắt trái khiến hắn có vẻ bất cần. Hắn tuy cười, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng.
Bên cạnh hắn là một nam tử áo tím, rõ ràng mang khí chất ôn hòa như quân tử, vậy mà một tay lại xách theo một cái đỉnh đan dược màu đen, hoàn toàn trái ngược với khí chất của hắn.
“Đây là… hai vị thúc bá từ Đông Châu đến sao?” Trưởng lão Lương cân nhắc từ ngữ, có chút kinh ngạc nói.
Mọi người giật mình.
Phiêu Vũ Miên Miên
Đúng vậy, Ngũ Hành Linh Tông không chỉ có thêm một vị tiểu tổ tông, mà còn có cả hai vị thúc bá!
“Tránh ra, tránh ra.” Thiếu niên áo đen giơ tay xua xua, sau đó khẽ nhón mũi chân lên lôi đài.
Mạc Tinh muốn đẩy Mộ Vân Sóc đang cản đường để tiến đến bên cạnh Vân Tranh, nhưng Mộ Vân Sóc lại đứng vững tại chỗ. Hắn nhíu mày, ghét bỏ lẩm bẩm một câu: “Tên cháu không có mắt nhìn.”
Khóe miệng Vân Tranh giật giật: “…” Cậu xong đời rồi.
Sắc mặt Mộ Vân Sóc tối sầm, còn chưa kịp tức giận, thiếu niên áo đen đã mạnh mẽ đẩy hắn ra…
Lịch sử luôn có những điểm tương đồng.
Mộ Vân Sóc lùi lại vài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908835/chuong-372.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.