Vân Tranh một tiếng quát rõ ràng, kéo mọi người ra khỏi sự thấp thỏm hoảng loạn. Ngay sau đó, tam tộc Đông Châu đều dàn trận sẵn sàng nghênh địch.
Đột nhiên, có một đại hán chửi ầm lên.
“Đệch mẹ nó, lão tử cuối cùng cũng được đi c.h.é.m g.i.ế.c đám Ma tộc đó!” “Chính là, phải cho bọn chúng biết uy phong của tam tộc Đông Châu ta!” “Ta muốn cho bọn chúng chôn cùng những đệ tử đã chết!” “Ma tộc cũng chỉ biết mấy thủ đoạn hạ đẳng, có bản lĩnh thì công bằng chính nghĩa mà đối đầu chiến đấu, lão tử còn chưa sợ!” “Giết!”
Ma tộc từ một góc tường đất chui vào. Người tam tộc Đông Châu lập tức xông lên chính là một đợt cường công, dường như muốn trút hết những ấm ức vừa nãy! Ma tộc, tới một kẻ g.i.ế.c một kẻ, tới một đôi g.i.ế.c một đôi!
Trong khoảng thời gian ngắn, tam tộc Đông Châu chiếm thế thượng phong.
Đang lúc tam tộc Đông Châu càng đánh càng hăng thì, sắc mặt Vân Tranh biến đổi. Không tốt!
“Toàn bộ rút lui!”
Vân Tranh quát chói tai, khiến mọi người không rõ nguyên do, có vài người thì theo bản năng mà rút lui, nhưng có vài người cho rằng lời Vân Tranh nói không quan trọng lắm, nên không để ý.
Kết quả là, gần như hơn nửa số người đều tập trung ở góc tường đất đó. Vân Tranh thấy thế, cắn chặt răng, càng thêm hận sắt không thành thép.
Nàng giơ tay, đầu ngón tay bị trận gió cắt qua, nhắm chặt hai mắt, m.á.u trên lòng bàn tay bôi lên trước mắt, ‘bá’ một tiếng. Khi mở mắt trở lại, huyết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908803/chuong-340.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.