Vân Tranh và Tiêu Trần chia tay xong, đầu ngón tay xanh nhạt không chút để ý mà kẹp một cây bút lông dài, vẽ vài nét trên không trung.
Nối liền thành một đồ án.
Đột nhiên, đồ án hình tròn đó sáng lên rất nhiều điểm đỏ.
Không đợi mọi người bên ngoài kịp quan sát rõ ràng, chỉ thấy Vân Tranh cầm bút lông, nhẹ nhàng lướt qua đồ án, làm nó hoàn toàn tiêu tán.
“Vân Tranh vừa rồi đang làm gì vậy?”
“Cái đồ án nàng vẽ ra kia kỳ lạ quá, có ai biết không?”
“Tôi cảm giác cái này có liên quan đến những lá cờ nhỏ màu đỏ được cắm trong sa mạc!”
“Thật sự có khả năng này sao? Sao nàng lại hiểu cái này?”
Trong lúc mọi người đang nghi ngờ khó hiểu, Liễu tộc trưởng của Ẩn tộc đang ngồi nghiêm chỉnh bỗng biến sắc mặt, nếu ông không nhìn lầm thì…
Vân Tranh đang sử dụng thuật bói toán! Gia tộc họ Liễu đời đời kế thừa thiên phú tiên tri bói toán, cho nên đặc biệt mẫn cảm với phương diện này. Khi ông vừa nhìn thấy Vân Tranh vẽ được một nửa, liền mơ hồ cảm giác được sự tương đồng cực lớn giữa hai bên.
Lúc này, tộc lão Liễu gia cũng mịt mờ truyền âm cho Liễu tộc trưởng: “Tộc trưởng, Vân Tranh này sao lại biết sử dụng thuật tiên tri bói toán? Chẳng lẽ nàng là người của Liễu gia chúng ta bị thất lạc bên ngoài?”
“Nếu đúng là như vậy, nhất định phải đón nàng về, một thiên tài tu luyện toàn diện như vậy, đối với việc Liễu gia chúng ta tiến thêm một bước, tuyệt đối có lợi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908765/chuong-302.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.