Trong chốc lát, những người theo dõi ở các nơi tại Đông Châu và cả những người ở Diễm Thương Hải đều cảm thấy vô cùng nặng nề. Nguyên nhân là vì dù là tộc nào, cũng đều có thương vong!
Chẳng lẽ đây là một ván cờ c.h.ế.t không thể lật ngược sao?!
Đây đều là những trụ cột tương lai của mỗi tộc họ!
Nếu cứ tiếp tục như vậy...
E rằng sẽ bị tiêu diệt toàn bộ!
Tống Cực hoàn toàn không thể lường trước hoặc chấp nhận hậu quả như vậy. Ông đứng dậy, nhảy lên lôi đài, hướng về phía người ở ghế chủ tọa, thành khẩn và nhún nhường thỉnh cầu: "Tại hạ là Viện trưởng Thánh Viện Đông Châu, Đế Tôn đại nhân, cùng với các vị Tôn giả, tại hạ xin nguyện ý rút toàn bộ đệ tử Nhân tộc Đông Châu dưới trướng Linh Quân ra khỏi Bí Cảnh Tam Vực!"
Ba tộc trưởng quyền thế lớn vừa nghe, cũng cảm thấy có lý, họ cũng không muốn các hậu bối của mình chịu quá nhiều thương vong!
Một nam tử khoảng chừng 28, 29 tuổi đến từ Trung Linh Châu nghe vậy, cười lạnh nói: "Thì ra, các ngươi Đông Châu lại nhát gan đến vậy? Chẳng trách 'bùn nhão trát không lên tường'!"
Phiêu Vũ Miên Miên
Tiêu Lạc An cũng nói: "Ngay cả mặt vực thứ nhất còn không khiêu chiến thành công, làm sao có thể cùng chúng ta trở về Trung Linh Châu chứ?"
Thần sắc của Tống Cực hơi trầm xuống.
Trưởng lão Thượng Quan nhướng mày, khuôn mặt đầy sẹo kia đặc biệt uy nghiêm. Ông ta chỉ nói: "Ngươi trở về đi, nếu chúng đã chọn con đường này, thì không có đường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908759/chuong-296.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.