Nam tử mặc áo choàng đen, đeo mặt nạ vàng, ánh mắt sâu thẳm lạnh nhạt đảo qua một vòng.
Chỉ một cái liếc nhìn ấy, mồ hôi lạnh lập tức túa ra ướt đẫm lưng áo của các vị đại lão phía sau, từng người như bị kim châm vào lưng, trong lòng trào lên một nỗi khiếp sợ sâu sắc!
Vân Tranh đứng từ xa nhìn lại, vừa thấy Dung Thước, vẻ mặt liền ngây ra cùng với sự chấn động không thể giấu.
Hắn…
Đã đến!
Lại còn lên sân khấu bằng cách này?!
Người đứng sau lưng hắn chẳng phải là Mặc Vũ sao?!
Chẳng phải chính là… Đế Tôn?!
Đế Tôn đại nhân dường như vô tình liếc về phía Vân Tranh, đúng lúc ánh mắt hai người chạm nhau, hắn liền lập tức thu lại tầm nhìn.
Khóe môi hắn khẽ cong lên, song rất nhanh đã bị hắn khống chế lại, trở về với vẻ lạnh nhạt thường ngày.
Khóe miệng Vân Tranh giật nhẹ: “…” Tự dưng lại có cảm giác hắn đang… kiêu ngạo?!
Đế Tôn đại nhân an nhiên ngồi xuống.
Lúc này, mười nhân vật lớn đến từ Trung Linh Châu cũng đồng loạt nửa quỳ trước mặt nam tử đeo mặt nạ, cung kính đến mức gần như cúi đầu sát đất, toàn thân run lên không rõ là vì xúc động hay vì sợ hãi.
“Tham kiến ——”
“Đế Tôn!”
Mọi người ngơ ngác trợn mắt há hốc mồm, vốn cho rằng mười người kia đã là thế lực lớn nhất rồi, nào ngờ nam tử mặc áo choàng đen kia, lại càng khủng khiếp hơn gấp nhiều lần!
Nhìn tình hình này, thực lực không chỉ là gấp đôi, mà có khi còn hơn thế!
Ngay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908755/chuong-292.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.